Sự tích lũy tre làng đến câu chuyện “Made in Vietnam”

4 Likes Bình luận
Sự tích lũy tre làng đến câu chuyện "Made in Vietnam"

Thế là sáng sớm hôm sau, Tí đã đi kiếm tre mang về để chế tạo “siêu phẩm” mới. Tí say sưa nghiên cứu khung diều thằng Tèo và nhận ra, chiếc diều trước của nó có quá nhiều thiếu sót. Tối đến, thấy Tí cặm cụi ngồi viết viết vẽ vẽ, bố mẹ Tí tưởng con mình bỗng nhiên chăm chỉ học bài, liền xuống bếp luộc ngay ổ trứng gà con so mới đẻ cho  cu cậu “bồi bổ”.

Trưa hôm sau, trong lúc cả nhà Tí đang ngồi ăn cơm, thằng Tèo từ đâu chạy tới mặt hớn hở:

– Này Tí, tao sắp có tiền rồi. Ngày mai nội tao từ thành phố về chơi tao sẽ có tiền đề mua diều mới chiến với mày. Hẹn 2 hôm nữa chỗ cũ nhé!

Thằng Tí còn đang ngậm cơm trong miệng chưa kịp nói gì thì Tèo đã khoanh tay chào bố mẹ Tí rồi chạy về nhà, vừa đi vừa nhảy chân sáo tỏ vẻ yêu đời lắm. Tí và vội nốt bát cơm rồi lại nhanh chóng ra góc vườn tiếp tục công việc còn đang dang dở. Nó thử đi thử lại, lắm lúc mẹ Tí thấy nó bực tức bẻ gãy cái khung tre, lúc lại thấy cu cậu chắp tay sau lưng đi lòng vòng quanh vườn như ông cụ non.

Cuối cùng, sau bao nhiêu công sức, Tí cũng hoàn thiện được một chiếc diều ưng ý. Nó ngắm nghía từng khớp nối, rồi lại chạy từ nhà ra đầu ngõ để thử nghiệm, đầu gật gù tâm đắc. Nhưng Tí vấn thấy “siêu phẩm” của mình thiếu thiếu cái gì thì phải! Chống tay suy nghĩ một hồi, nó sực nhớ ra”

– À, đúng rồi! Mình phải trang trí cho diều thì mới xứng tầm với diều thằng Tèo!

Nghĩ là làm. Tí chạy một mạch đến thằng nhà anh Táo mượn hộp màu nước của anh. Anh Táo ban đầu không cho mượn vì lọ màu thì đắt, mà nhìn cái diều của Tí to thế kia, nó mà tô màu thì hết là cái chắc. Nhưng thấy ánh mắt long lanh của Tí cùng sự quyết tâm, anh mủi lòng đành cho Tí mượn, rồi quay mặt đi khóc thầm.

Tí mừng rỡ lắm. Cu cậu bắt tay ngay vào việc trang trí diều. Nào xanh, đỏ, tím, vàng, mỗi thứ một chút, chẳng mấy chốc Tí đã biến diều của mình thành một con phượng hoàng rực rỡ, nhìn không kém gì cánh diều ở cửa hàng nhà bà Sam cả. Vậy là Tí đã sẵn sàng cho lần thi đấu ngày mai.

Hôm nay, trời trong xanh hơn mọi ngày, gió cũng mạnh hơn. Thời tiết này thật thích hợp cho một trận đấu mang tính lịch sử của lũ nhóc trong cái làng quên nghèo này.

Mới tầm ba giờ chiều, đám trẻ con đã ríu rít kéo đến nhà Tèo và Tí, hai nhân vật của ngày hôm nay. Lần này, Tèo đã mua loại diều xịn hơn. Ông nội cho nó những tám hào nên nó quyết định “đầu tư lớn”. Tèo tự tin lắm, cái dáng đi ưỡn ngực về phía trước, hếch đầu cao lên là đủ biết nó đang muốn cả thế giới biết nó sắp trở thành ông vua thả diều chứ chẳng đùa.

Còn Tí, nó không thể hiện ra ngoài sự phấn khích như lần đầu tiên, vẻ mặt Tí nghiêm nghị hơn, nhưng trong ánh mắt nó có thể thấy được niềm tin nó đặt vào chiếc diều “thế hệ hai” nhiều như thế nào. Thật ra còn một lý do khiến Tí không tỏ ra tự tin bởi lũ trẻ chỉ theo sau thằng Tèo, trầm trồ khen ngợi chiếc diều mới của nó.

Tí và Tèo đã sẵn sàng. Đám nhóc cũng im lặng để chờ cuộc thi chính thức bắt đầu. Lần này có cả anh Táo tham gia với “tư cách” là ban giám khảo.

– Một… hai… ba… Bắt đầu! Anh Táo hô thật lớn.

– Tèo ơi cố lên! Tèo ơi cố lên! Lũ trẻ đồng loạt gào lên cổ vũ “diều ngoại” của Tèo. Tuyệt nhiên không thấy ai nhắc đến Tí. Có lẽ thất bại lần trước của nó khiến bọn trẻ con “coi thường” diều nó tự làm. Chắc hẳn là như vậy.

Tèo và Tí chạy hết tốc lực, vừa chạy vửa nhả dây để diều bay lên. Vì là hàng xịn nên diều của Tèo chẳng mấy chốc lã bay lên cao vút. Chiếc diều mới của Tèo sải cánh trong gió nhìn vững chãi, uy nghiêm như một chú đại bàng. Diều của Tí cũng không hề thua kém, sau những cải tiến dựa vào cái xác diều của thằng Tèo, Tí đã thiết kế lại toàn bộ khung nên diều của nó bay bám sát cong đại bàng của thằng Tèo.

– Ơ chúng mày ơi, có tiếng sáo ở đâu nghe hay thế nhỉ?? Một thằng trong đám trẻ con nhận ra có âm thanh lạ.

– Diều thằng Tí đấy tụi bây. Nó gắn thêm cả sáo vào diều kìa. Nghe “chất từng thanh âm” ấy nhỉ! Anh Táo lên tiếng, rồi gật gù.

– Công nhận, nghe vui tai quá nhỉ! Thằng Tí khá đấy chứ, nó làm diều ngon không kém của thằng Tèo là bao, mà lại còn gắn sáo nữa! Cừ quá! Một đứa nữa lên tiếng.

– Ui xời, chả có gì mới cả. Con đại bàng của thăng Tèo mà gắn sáo nghe còn hay hơn là cái chắc. Diều nó mua của bà Sam mà lị. Mà chúng mày không thấy, diều thằng Tèo bay cao hơn, nhìn dũng mãnh hơn kia à?

– Đúng rồi, diều của anh Tèo là xịn nhất. Diều tự làm con lâu mới ăn thua! Một cu cậu cũng nhanh nhảu góp ý.

Thế là, lũ trẻ cự cãi với nhau phân bua xem diều của ai xịn hơn. Thằng thì nói diều của Tí bắt chước khung diều thằng Tèo, nên chẳng có gì hay cả. Đứa lại góp vào chê diều thằng Tí ẻo lả, màu sơn nhìn nguệch ngoạc lòe loẹt, không dũng mãnh như diều thằng Tèo. Cuối cùng, chúng đưa ra quyết định, diều thằng Tèo mới xứng đáng là nhà vô địch.

Về phần Tèo, lần này nó cũng để ý thấy thằng Tí làm diều khá đẹp, lại còn có cả sáo nữa. Nó cũng bớt kiêu ngạo. Chốc chốc nó lại quay sang liếc thằng Tí với vẻ nể trọng. Trong khi đó, Tí mải mê với điều khiển cánh diều của mình, nó ngắm nhìn cánh diều do chính tự tay nó làm, giờ đang bay cao, bay xa, sánh ngang với chiếc diều xịn mà thằng Tèo mới xin tiền ông nó để mua.

Câu chuyện kết thúc với phán quyết cuối cùng của anh Táo, anh nói cả hai thằng Tèo và Tí đều xứng đáng là nhà vô địch. Đám trẻ con thì cứ nhất quyết thằng Tèo mới xứng. Còn Tèo và Tí, chẳng ai bảo ai đều cười vui vẻ và hài lòng với kết quả hòa.

Nguồn: Thegioididong

Thời gian cứ thế trôi qua, giờ Tèo và Tí đều trưởng thành, có công việc ổn định ở thành phố lớn. Trong một lần đi dự đám cưới một người bạn, Tèo bất ngờ gặp lại Tí.

– Ê Tí, lâu lắm không gặp! Dạo này thế nào rồi?

– Ô Tèo, thật không ngờ lại gặp mày ở đây. Tao đang từ mở một xưởng nhỏ sản xuất đồ nhựa. Còn mày thế nào? Ái chà, xài iPhone, đi giầy Ý, chắc phát đạt lắm đây.. Tí ngắm từ chân lên đầu Tèo gật gù.

– Mày tinh tế đấy! Tao đang làm cho một công ty nước ngoài. Lương cũng khá, vừa mới dành tiền mấy thằng sắm con Táo này xài cho nó đẳng cấp. Tèo gãi đầu không quên vờ mở khóa điện thoại vuốt vuốt rồi lại khóa máy.

– Ơ thế mày dùng diện thoại gì thế kia? Nhìn lạ lắm nha, xách tay ở Nhật hay Mĩ về à? Tèo hỏi Tí.

– À, con máy này tao mới mua. Không phải xách tay, hàng của người Việt mình tự nghiên cứu sản xuất trong nước đấy!

– Ôi dào, nước mình thì làm sao được điện thoại. Con ốc vít còn không làm được nữa là.. Hay lại mua linh kiện về lắp ráp rồi gắn mác bán chơi?

– Không đơn giản vậy đâu. Đúng là nước ta không sản xuất được tất cả linh kiện. Nhưng từ bảng mạch, lên ý tưởng thiết kế, làm phần mềm, lắp ráp đều là người Việt mình làm đấy. Giống như điện thoại của mày, người ta cũng đặt hàng linh kiện theo yêu cầu chứ không hề sản xuất gì cả.

– Thôi, tao không tin người Việt mình làm được gì nên trò đâu. Hai thằng mình ra kia ngồi nói chuyện đi. Đã vợ con gì chưa?

Và thế là Tèo và Tí, đôi bạn thân thuở nào gặp lại nhau giữa thành phố phồn hoa. Họ ngồi lại kể chuyện ngày xưa, Tèo chốc chốc không quên móc chiếc iPhone ra kiểm tra thông báo…

Hết chuyện.

Sài Gòn, 11/08/2017

Bạn cũng sẽ thích

Bằng Nguyễn

Chuyên gia MMO. Đẹp trai, học giỏi. Nhược điểm duy nhât: chém gió.

Để lại bình luận

Email của bạn được bảo mật. Những trường bắt buộc được đánh dấu *